Friday, June 28, 2019

NHỮNG TẤM LÒNG VÀNG

Fr:Loan PhanLLoan Phan
Những chuyện tử tế lan tỏa 

 1. Cậu bé 9 tuổi trả tiền bữa sáng cho cảnh sát
Noah Smiling (9 tuổi) nhìn thấy một cảnh sát đang ăn sáng ở tiệm Denny’s và xin phép mẹ trả tiền cho hóa đơn của người đàn ông đó. Cậu bé còn để lại mảnh giấy ghi “Cháu muốn trở thành chú khi lớn lên. Cảm ơn những gì chú đã làm”.
Viên cảnh sát Eddie Benitez rất cảm động trước cử chỉ tử tế của cậu bé, đề nghị cùng chụp một kiểu ảnh mà sau đó được chia sẻ trên Facebook Sở cảnh sát Lakeland.
“Điều này rất có ý nghĩa. Tôi sẽ thức dậy vào mỗi sáng, mặc đồng phục, ra đường và làm những việc như mọi khi. Tôi sẽ tiếp tục cố gắng để trở thành tấm gương tốt cho những cậu bé như vậy”, Benitez chia sẻ với *WTSP News*.


2. Ông bố nhờ gửi lời chúc sinh nhật cho con trai hay bị bắt nạt
Một người dùng Twitter tên Christopher hỏi mọi người liệu có biết người nổi tiếng nào có thể chúc mừng sinh nhật chín tuổi của con trai Ollie hay không. Ollie luôn bị bắt nạt và cảm thấy mình vô dụng, do đó anh muốn con nhận được nguồn năng lượng tích cực trong ngày quan trọng.
Phụ huynh của cậu bé bị bắt nạt không ngờ nhận được 6.500 phản hồi từ người dùng Twitter và 14.000 lượt chia sẻ. Mọi người trên khắp thế giới đều gửi lời chúc mừng sinh nhật đến Ollie, trong đó có người nổi tiếng như diễn viên Russell Crowe, ngôi sao Youtube Alfie Deyes và Zoe Sugg.
 

3. Gửi gần 20 kg bánh quy cho quân nhân chưa từng gặp mặt
Mark Chalifoux vô tình được thêm vào một nhóm chat trên mạng, khi mọi người đang thảo luận về việc gửi đồ cho “Christian” (tên đã được thay đổi nhằm bảo vệ danh tính), một người bà con của họ đang phục vụ trong quân đội.
Thay vì thông báo về sự nhầm lẫn, diễn viên kịch ở bang Ohio này tạo một trang GoFundMe nhằm quyên góp tiền để mua bánh quy cho Christian và đơn vị của anh. Chiến dịch nghe có vẻ ngớ ngẩn nhưng bắt đầu lan tỏa nhờ tình cảm chân thành của Chalifoux. Một nhóm nữ thiếu sinh hướng đạo ở địa phương cũng tìm đến quyên góp.
Chalifoux cuối cùng đã gom đủ tiền để gửi gần 20 kg bánh quy, cộng thêm đồ ăn vặt dinh dưỡng và dụng cụ vệ sinh cá nhân để gửi cho người lính kia.


4. Một người ủng hộ tổng thống Trump boa nhân viên phục vụ 450 USD
Jason White và hai người bạn đều ủng hộ Trump đến Washington, DC để dự lễ nhậm chức tổng thống. Họ dừng ở tiệm Busboys và Poets để ăn, rồi nhận ra nhà hàng được trang trí bằng những hình ảnh người Mỹ gốc Phi.
White gợi ý một người bạn của mình tháo chiếc mũ “Make American Great Again” (khẩu hiệu của Trump) xuống, nhưng mối lo ngại về chính trị của anh bị đẩy lùi sau mẩu đối thoại thân thiện với cô hầu bàn 25 tuổi Rosalind Harris.
Khi nhận được hóa đơn 72,6 USD cho bữa ăn của ba người, White để lại thêm 450 USD tiền boa với lời nhắn dành cho Harris: “Chúng ta có thể đến từ các nền văn hóa khác nhau và có thể không đồng tình về những vấn đề nhất định. Nhưng nếu mọi người chia sẻ nụ cười và sự tử tế của họ như cách bạn đã làm, đất nước chúng ta sẽ hợp nhất thành một người. Không chủng tộc. Không giới tính. Chỉ đơn giản là người Mỹ”.


5. Hình ảnh sơ tán gà khỏi siêu bão Irma được chia sẻ gần 50.000 lần
Gà thường chạy rong trên đường phố ở Key West, Florida mà chẳng mấy ai bận tâm. Tuy nhiên, khi siêu bão Irma đe dọa khu vực, người dân địa phương quyết định giữ an toàn cho những “hàng xóm” có lông.
Hình ảnh những chú gà gói trong giấy báo, đặt ở dãy ghế sau của chiếc ôtô với chú thích “Sơ tán gà” từ trang Facebook Key West Finest được chia sẻ hơn 47.000 lần.


6. Nhân viên quán đồ ăn nhanh được người lạ mua tặng ôtô
Dưới cái nóng 95 độ F (khoảng 35 độ C) ở Texas (Mỹ) giữa mùa hè, Andy Mitchell nhìn thấy một chàng trai đi bộ trên đường và đề nghị chở anh ta. Chàng trai đó, Justin Corva, kể với Mitchell rằng hàng ngày anh phải đi bộ ba dặm từ nhà đến chỗ làm và ngược lại vì không đủ tiền mua ôtô.Ấn tượng trước sự kiên trì của Corva, Mitchell chụp một bức ảnh selfie với anh và đăng lên Facebook. Nhiều chủ doanh nghiệp địa phương biết đến hoàn cảnh của Corva và cùng quyên góp để giúp anh đủ điều kiện mua một chiếc Toyota Camry 2004, một năm bảo hiểm, hai năm thay dầu và 500 USD xăng.


7. Nhân viên cứu hỏa giúp cô dâu và chú rể không bỏ lỡ lễ cưới
Maria Leonardi và Justin Stone lên xe buýt để đi từ nơi làm nghi thức kết hôn đến nơi tổ chức tiệc chiêu đãi, nhưng xe bất ngờ bốc cháy. Những người lính cứu hỏa từ Sở cứu hỏa tình nguyện Avon (Connecticut) đã xuất hiện kịp thời để dập tắt đám cháy, đồng thời cho họ đi nhờ xe. Sự xuất hiện kịp thời của những người lính cứu hỏa giúp cô dâu và chú rể không bỏ lỡ sự kiện quan trọng.
Bài đăng trên Facebook của Sở cứu hỏa nhận được hơn 5.600 lượt thích. Điều may mắn nhất là đôi vợ chồng son không bỏ lỡ bữa tiệc của họ.


8. Lời động viên của sếp

Madalyn Parker viết email cho nhóm của mình ở công ty rằng cô cần dành thời gian chăm sóc sức khỏe tinh thần. CEO của cô, Ben Congleton đã khen ngợi quyết định này và lấy đó làm ví dụ tích cực cho nhân viên khác. Với ông, nghỉ ngơi giúp mọi người lấy lại tinh thần để làm việc trong trạng thái tốt nhất.
Email của sếp được Madalyn đăng lên Twitter, nhận được hơn 45.000 lượt thích và 16.000 lượt chia sẻ.


BÀI HỌC TỪ NGƯỜI QUÉT RÁC
“Nếu không gặp được Allen - người quét rác 10 năm về trước có lẽ giờ này, tôi đang quay cuồng trong vòng quay vô tận của đồng tiền”, Giám đốc Thái Hà Books - Nguyễn Mạnh Hùng chia sẻ quan điểm sống của mình.
Học là việc của cả đời. Ngày tốt nghiệp đại học tôi mới mới bắt đầu sự nghiệp học hành của chính mình - học từ cuộc sống. Biết bao người thầy sau này đã dạy cho tôi vô vàn kiến thức. Họ là các giáo sư, tiến sĩ, các chủ tịch, tổng giám đốc của nhiều tập đoàn lớn trên thế giới. Tuy nhiên tôi không thể nào quên được một người thầy đặc biệt của mình - thầy Allen.
Hằng ngày từ ký túc xá trên phố Mountain - Sydney (Australia), tôi khoác ba lô đi học hay lên thư viện. Mỗi buổi sáng, tôi đều bắt gặp một anh công nhân vệ sinh thu dọn quanh khu nhà. Anh luôn tươi cười và kèm theo là lời chào rất thân thiện “Hello, how are you” (Chào bạn, bạn khỏe chứ?). Anh làm như vậy ngay khi gặp tôi. Về phần mình tôi luôn lẳng lặng bước đi, khuôn mặt lạnh tanh và khó chịu. Trong đầu tôi lúc đó chỉ hiện lên một ý nghĩ duy nhất “Thằng cha này thấy sang bắt quàng làm họ. Hắn thấy tôi có chức vụ, có tiền bạc, có học thức nên muốn bắt quen đây. Hắn thì có khác gì mấy cô công nhân vệ sinh hay đi dọn rác trước cổng nhà mình ở phố Thái Hà, Hà Nội”.
Ngày tiếp theo, anh công nhân vệ sinh vẫn cười tươi, vẫn chào tôi hết sức niềm nở. Tôi vẫn khó chịu và đút hai tay vào túi quần đi thẳng. Khuôn mặt vênh váo. Ngày thứ ba vẫn vậy, anh quét rác lại chào tôi rất vui vẻ, khuôn mặt và thân hình thể hiện sự thân thiện với tôi. Tuy nhiên, trong lần này, để cho xong chuyện tôi đã trả lời anh ta một cách miễn cưỡng: “I am fine, thank you. And you?” (Tôi khỏe, cám ơn anh. Thế còn anh?) Tôi nói xong và chợt nhận thấy rằng mình đã cười. Tôi đã cười mà không biết, điều này không như trong kế hoạch ban đầu của một người coi thường anh công nhân dọn vệ sinh. Thú vị hơn tôi phát hiện ra khuôn mặt tươi tỉnh của chính mình, rằng hình như mình vui hơn, dễ chịu hơn, hạnh phúc hơn, thư giãn hơn.
Vừa đi tôi vừa nghĩ về mình rồi lẩm bẩm: “Ta thật là ngu dốt”. Quả thật, từ trước đến nay, trong suốt bao nhiêu năm qua tôi đã có một suy nghĩ không đúng, rằng khi cười với ai đó tôi mang lại niềm vui cho họ. Khi bắt tay ai tôi luôn nghĩ mình ban ơn cho họ. Khi gần gũi ai, tôi luôn nghĩ họ được lợi từ tôi. Và, tôi thấy mình thật sai lầm. Bởi, khi tôi cười với anh công nhân quét rác này người được lợi đầu tiên không phải là anh ta mà là chính tôi.
Và tôi chợt nhận ra rằng anh ta đâu có biết tôi là ai. Anh không hề biết tôi có bao nhiêu tiền, làm chức vụ gì, có học thức đến đâu. Trong mắt anh ta tôi từ ký túc xá bước ra tức tôi là sinh viên, là người đi học. Dù có học tiến sĩ, thạc sĩ hay đại học vẫn là người đi học, là sinh viên. Mà thậm chí anh cũng chẳng quan tâm tôi có là sinh viên hay không.
Trên thực tế tôi chỉ là một người châu Á da vàng, mũi tẹt. Nhưng anh ta cũng chẳng để ý đến chuyện ấy. Anh chỉ cười và chào tôi như đã và đang làm việc đó với tất cả những ai từ ký túc xá bước ra. Tất cả mọi người là bình đẳng. Tất cả chúng ta là con người. Tôi thấy xấu hổ và tôi đã nhận ra vấn đề. Tôi đã được học một bài quý giá. Từ đó đi đâu, gặp ai tôi cũng chào và cười. Không chỉ cười mà là cười rất tươi. Cười từ trái tim mình, từ đáy lòng mình.
Một bữa nọ khi từ thư viện về tôi phát hiện ra Allen - người quét rác đang ngồi uống cà phê trong quán. Anh ăn mặc rất lịch sự, vừa nhấm nháp ly café vừa đọc sách. Ngạc nhiên và tò mò, tôi lại gần làm quen, cùng uống café, cùng nghe nhạc với anh. Tôi không ngờ rằng người mặc bộ quần áo bảo hộ, đi lau nhà, quét rác mỗi sáng bây giờ lại biến thành một người lịch lãm, trí tuệ thế này. Anh đọc sách say sưa và đọc khá nhanh. Bài học nữa tôi đã học được: Mỗi lúc chúng ta đang đảm nhận vai diễn nào đó, lúc đóng vai nào phải làm tốt vai đó. Hơn nữa, không nên coi thường người công nhân quét rác. Anh ấy cũng đọc sách, cũng nghe nhạc, cũng thưởng thức café và các món ăn.
Allen đã kể cho tôi nghe vanh vách về Kim Tự Tháp ở Ai Cập, về những gì còn sót lại từ vườn treo Babillon ở Iraq, về vùng đất lạnh và băng giá Siberie của nước Nga. Anh nói về thời kỳ La Mã, về chiến tranh Nam Bắc của nước Mỹ, về cuộc sống của người Eskimo. Đặc biệt anh nói về Việt Nam khi biết tôi là người Việt (Sau này anh kể rằng anh cứ ngỡ tôi là người Thái hay Indonesia).
Hóa ra Alen đam mê đi du lịch. Anh đi du lịch qua sách. Những hiểu biết của anh làm tôi kinh ngạc. Hóa ra anh rất hiểu biết và có trí nhớ và sự tưởng tượng tuyệt vời. Allen hỏi tôi khu vực Hạ Long có bao nhiêu hòn đảo? Khi đó, vì không biết, tôi đã nói đại rằng quãng 1.000 hòn. Allen đã giảng giải về các hòn đảo, về địa lý, khí hậu, thảm thực vật và thủy sản cũng như tính chất vùng biển của 1.960 hòn đảo, (chứ không phải con số 1.000 như tôi nghĩ) trong vùng diện tích 1.553 km2 này. Nhờ Allen mà tôi, có lẽ, đến chết không quên được những con số này.
Allen đề nghị tôi phân tích về nhạc Việt Nam, nhất là vấn đề đặc biệt của loại nhạc 5 nốt này. Tôi ngạc nhiên vì chưa bao giờ biết đến nhạc của đất nước mình lại chỉ có 5 nốt. Tôi luôn nghĩ nhạc gì thì nhạc, đã là nhạc thì phải là 7 nốt chứ. Cuối cùng tôi đã phải há miệng ra nghe Allen nói về chèo, về cải lương, về chầu văn, và về các loại nhạc cụ của Việt Nam, đất nước nơi tôi sinh ra và lớn lên. Allen đã dạy cho tôi bài học quý giá về tính tìm tòi khám phá, rằng tôi phải đọc nhiều hơn, tìm hiểu nhiều hơn, quan sát và ghi nhớ nhiều hơn.
Chính từ bài học quý giá này mà ngay sau khi về Việt Nam tôi đã quyết định lái xe làm một chuyến xuyên Việt. Tôi cũng quyết đi tham quan toàn bộ đất nước mình, không bỏ sót tỉnh nào. Tôi chợt nhận ra rằng mình đã bỏ qua rất nhiều điều quan trọng, rằng tôi đã đi đến tận 39 quốc gia nhưng lại chẳng hiểu được nhiều thứ đang diễn ra ngay tại đất nước mình.
Ngày tôi đến thăm nhà của Allen, tôi lại học thêm được một bài học quý giá nữa. Allen có khoảng gần 1.000 cuốn sách. Là người học nhiều, đi nhiều, thường xuyên mua và đọc sách nhưng tủ sách của tôi cũng chỉ có quãng 3.000 cuốn. Còn Allen, một công nhân vệ sinh đã có một tủ sách quá vĩ đại. Anh đam mê sách và đã bỏ một khoản tiền lớn ra mua, trưng bày sách. Anh nói đã đọc hết những cuốn sách này. Thậm chí có những cuốn đọc đến 2-3 lần. Tôi nhớ khi đó tôi có mong muốn quỳ dưới chân anh xin nhận anh làm thầy.
Cũng tại những lần đến thăm anh, tôi đã được học cách nấu ăn. Làm sao nấu đơn giản, đủ chất, ngon miệng mà không quá cầu kỳ. Một tình bạn thân thiết đã nảy mầm giữa một doanh nhân với một anh quét rác. Chuyện này tôi không thể tưởng tượng được trước đó một vài năm. Từ ngày gặp Allen tôi bỏ hẳn các tính xấu của mình: kiêu ngạo, soi mói, coi thường người khác. Tôi cũng trở nên điềm đạm hơn, nói nhỏ hơn, ít nóng tính hơn. Tôi cũng không còn “bệnh” nhìn hình dáng bên ngoài mà kết luận con người nữa. Tôi luôn niềm nở và giúp đỡ mọi người. Tôi quyết định chọn sứ mệnh “sẻ chia” của mình từ ngày đó.
Cũng nhờ Allen và những người thầy khác sau này tôi đã hiểu và thực hành nguyên tắc “cho mà không đòi hỏi, cho mà không cần nhận”. Tôi cũng đã triển khai mỗi ngày, mỗi giờ cách sống “pay it forward” - đáp đền tiếp nối. Cũng từ ngày đó cuộc đời của tôi luôn hạnh phúc, bình an và chan chứa yêu thương.
Gần chục năm đã trôi qua. Bây giờ nghĩ lại, nếu không gặp được Allen, chắc tôi vẫn đang quay cuồng trong vòng quay vô tận của đồng tiền, không chút nghỉ ngơi, không dành thời gian để hiểu và sống hạnh phúc với những người xung quanh, trong đó có các bạn bè, đồng nghiệp và hàng xóm. Tôi thật biết ơn thầy tôi, bạn tôi - Allen.
Nguyễn Mạnh Hùng